Chênh vênh thật sự giữa những tháng ngày lưng chừng tuổi trẻ

Cuộc sống vốn không dễ dàng qua lăng kính chủ quan của ta, giữa ước mơ và hiện thực còn là cả một cuộc chạy đua dài, nó giống như Trái đất cách Mặt Trời cả hàng triệu năm ánh sáng. Đó là một thách thức lớn nhất, khó khăn nhất giúp ta thoát khỏi cái bỏ bọc trẻ thơ hàng ngày, tạo bước đệm chuyển sang một thể hoàn toàn khác mà người ta gọi đó là “trưởng thành”.

***

Tôi – một cậu sinh viên Kinh tế vừa ra trường chân ướt chân ráo bước vào cuộc chạy đua với thời gian, đồng tiền, ước mơ và trách nhiệm gia đình.

Tôi, 22 tuổi đầu nhưng chưa có định hướng rõ ràng cho tương lai, theo phần đông người ta gọi đó là cái tuổi “chênh vênh”.

Chênh vênh thật sự bởi làm gì đã có gì trong tay đâu? Việc không – Tiền không – Tình không, ba con số “không” tròn trĩnh. Ở cái độ này nó còn đang muốn tung tăng với những chuyến đi xa, những trải nghiệm thú vị. Được ngồi lên chiếc xe của mình, vi vu trên những cung đường của tuổi trẻ, đến nơi có bãi cát trắng xóa được nắng nhuộm vàng giòn, chỉ cần chạm chân nhẹ cũng đủ nóng bỏng. Đến nơi có màu xanh gắt của nước biển, của bầu trời bao la ôm trọn tầm mắt. Đến nơi có những đám mây trắng xóa mềm mại như cục bông che lấp cả những ngọn núi cao chót vót rồi lại thăm thẳm sâu. Đó là những cánh đồng hoa tươi đẹp với đủ sắc màu rực rỡ, khiến cho lòng bình yên đến lạ. Tuổi 22, tôi đang mắc kẹt giữa đống ảo tưởng như vậy đấy. Thật buồn cười nhỉ?

Tôi biết, có không ít những bạn trẻ cũng đang rơi vào tình trạng giống tôi phải không? Cũng có quá nhiều sẻ chia những xúc cảm về cái độ tuổi này và tôi cũng chỉ là một trong số đó.

Vừa hoàn thành xong chuyên đề tốt nghiệp, chỉ tháng sau thôi là nhận bằng, trong khi các bạn ráo riết đi tìm việc làm, tôi vẫn ngồi nhà chơi và thực hiện vài dự án nho nhỏ của bản thân, tự nhủ, chỉ chơi hết tháng này thôi, sau đó sẽ bắt đầu đi tìm việc, tôi đã nghĩ rồi mọi chuyện sẽ ổn.

Nhưng cuộc sống vốn không dễ dàng qua lăng kính chủ quan của ta, giữa điều tôi mong muốn và hiện thực còn là cả một cuộc chạy đua dài, nó giống như Trái Đất cách Mặt Trời hàng triệu năm ánh sáng vậy. Đó là một thách thức lớn nhất, khó khăn nhất giúp ta thoát khỏi cái vỏ bọc trẻ thơ hàng ngày, tạo bước đệm chuyển sang một thể hoàn toàn khác mà người ta gọi đó là “trưởng thành”.

Khi càng lớn lên tôi nhận ra một điều rằng mình rất sợ trưởng thành, sợ phải đối đầu với những thách thức, sợ phải rời khỏi vùng an toàn của mình. Đôi vai vốn yếu ớt nay phải gáng gồng cả cuộc sống cơm – áo – gạo – tiền bên trên. Đôi chân vốn bước những bước đi chậm chạm nay lại càng nặng nề hơn. Khối não vì thế mà phải tư duy nhiều hơn, tạo chất xám nhiều hơn, toan tính cũng nhiều hơn, đôi tay phải hoạt động thần tốc hơn, khuôn miệng nhỏ nhắn nên thốt ra những lời “có cánh” hơn để mở rộng những mối quan hệ tốt đẹp. Bên cạnh kiến thức là vô số kỹ năng cần áp dụng.

Chừng ấy thứ phải lo lắng, phải chuẩn bị làm hành trang hữu hiệu cho chính bản thân, nghĩ thôi cũng đã thấy khá đau đầu rồi. Chưa tính đến việc ở độ tuổi này, cần sớm ổn định để có thể lo cho gia đình.

Chẳng biết phải làm gì, liệu có tìm kiếm được công việc yêu thích, lương thưởng sẽ ra sao, có đủ chi trả cho cuộc sống đắt đỏ giữa thủ đô hay không? Đến khi nào thì mới lo được cho gia đình? Còn chẳng nghĩ đến việc có bạn gái hay không nữa? Mọi thứ bây giờ đối với tôi luôn là một dấu hỏi lớn, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Như thế mới biết được rằng sự khủng hoảng của tuổi 22. Đúng như cái tên “Chênh vênh”. Chênh vênh thật sự giữa những tháng ngày lưng chừng của tuổi trẻ.

SIT

Bài viết liên quan

1 Comment

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *