Cuộc đời này gặp nhau đã là một cái duyên

Người ta nói lần thứ nhất là tình cờ, lần thứ hai là tất nhiên, lần thứ ba là định mệnh. Cuộc đời này gặp nhau đã là một cái duyên. Thế nên ngay lúc ấy tôi đã ước thời gian ngừng trôi và kéo dài mãi mãi, em biết không?

Một sớm hè oi ả đan xen lẫn chút ngột ngạt, tôi gặp em, với nụ cười trên môi khi ấy dường như xua tan cái vẻ bức bối khó chịu của mùa hè.

Tôi chẳng còn nhớ lần gần nhất tôi rung động trước một cô gái là khi nào nữa, hẳn đã lâu lắm rồi. Vậy mà chỉ với vài câu chuyện nhỏ em đã khiến con tim tôi lỗi nhịp. Lần đầu tiên tôi thấy mình xao xuyến và bồi hồi đến thế. Tôi bối rối mỗi khi lướt qua và bắt gặp ánh mắt của em. Và thật tình cờ, chúng tôi gặp nhau lần thứ hai, và cả lần thứ ba nữa.

Người ta nói lần thứ nhất là tình cờ, lần thứ hai là tất nhiên, lần thứ ba là định mệnh. Cuộc đời này gặp nhau đã là một cái duyên. Thế nên ngay lúc ấy tôi đã ước thời gian ngừng trôi và kéo dài mãi mãi, em biết không?

Tôi nhớ cách em cười nói vu vơ, nhớ khuôn mặt đáng yêu, nhớ cử chỉ ấm áp và nhớ cả khi em nhìn tôi ngập ngừng. Em quá đáng lắm, theo tôi cả trong mỗi giấc mơ này. Sáng ra tỉnh dậy mà cảm giác vẫn y như ngày hôm qua, lại bẽn lẽn đứng trước em mà không dám ngỏ lời.

Trước đây, tôi cũng có khá nhiều bạn, cũng tiếp xúc với nhiều cô, nhìn tôi thì cũng không đến nỗi nào mà mãi duyên chẳng tới. Ấy vậy mà chỉ sau cái nhìn đầu tiên, tôi lại mến em và từ mến chuyển sang thương. Có lẽ bây giờ tôi đã tin vào tình yêu sét đánh mà trước đây tôi hoàn toàn cho rằng thứ tình cảm đó không bao giờ tồn tại.

Hôm nay tôi dừng lại ở góc quán quen, nơi mà chúng ta đã từng biết đến nhau. Tôi mơ hồ giữa khoảng kí ức vô hình và dần mường tượng ra bóng dáng ấy. Ký ức cứ mãi trong vòng luẩn quẩn, tôi không biết phải bước ra khỏi thực tại như thế nào nữa?

Dẫu cho mọi thứ là do nhân duyên sắp đặt, tôi vẫn sẽ giữ lại những điều đẹp nhất này. Cuối cùng tôi cũng đã có thể biết: đó là cảm giác thích một người như thế nào? Hoa sẽ nở khi đủ nắng, đủ gió, đủ yêu thương…

Lần giở lại kí ức, tôi nhẹ nhàng bước qua những ngày nắng không em. Biết đâu một ngày nào đó, chúng ta sẽ lại gặp nhau, vào một ngày nắng không còn hối hả mà trong veo dịu dàng… để tôi lại được cảm nắng em một lần nữa.

TS

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *