Liệu đến bao giờ ta thôi hy vọng về người cũ?

Đơn phương người yêu cũ là như thế nào nhỉ? Là tự mình vẽ ra những khung cảnh yêu đương lãng mạn, một mình đi trên con đường xưa cũ, tìm lại quán trà sữa ngày xưa mình từng mua, bật những bài nhạc mình từng nghe, từ mình lần về những ký ức cũ. Và rồi trong đêm tối, giật mình tỉnh giấc hóa ra chuyện đã cũ, người đã đi nước mắt rơi trong vô thức.

***

“Đơn phương người yêu cũ” đó là những từ mà mỗi khi nhắc đến ta đều rất nhói lòng. Chúng ta đã từng có khoảng thời gian hạnh phúc bên nhau. Không quá dài nhưng cũng không quá ngắn, nó đủ để làm điểm tựa khi một trong hai mệt mỏi muốn tựa vào, là vòng tay ấm áp dành cho nhau mỗi khi ta tìm về. Cùng nhau nắm tay qua những ngày mưa, đèo nhau trên con đường quen thuộc, trao cho nhau những cái ôm lưu luyến lúc ra về. Nhưng tất cả chỉ còn lại niềm đau khi một trong hai cất bước ra đi, người ở lại dĩ nhiên sẽ là người đau nhất và hiển nhiên sẽ một mình đơn phương trong mối tình cũ này.

Mình từng là người yêu của nhau, cả hai từng hạnh phúc biết bao. Xây đắp tình yêu từ hai phía thế nhưng bây giờ chỉ còn người ở lại yêu say đắm, còn người quay lưng đã cất bước ra đi.

Đơn phương người yêu cũ là như thế nào nhỉ? Là tự mình vẽ ra những khung cảnh yêu đương lãng mạn, một mình đi trên con đường xưa cũ, tìm lại quán trà sữa ngày xưa mình từng mua, bật những bài nhạc mình từng nghe, từ mình lần về những ký ức cũ. Và rồi trong đêm tối, giật mình tỉnh giấc hóa ra chuyện đã cũ, người đã đi nước mắt rơi trong vô thức. Trải qua tổn thương, ta không thể mở lòng với một ai cả. Mỗi khi có ai đó bước đến, ta lại tìm lại bóng dáng người xưa, khi nhận ra không phải ta bất chấp cự tuyệt.

Đâu ai muốn đơn phương người yêu cũ, đâu ai muốn đắm chìm trong cơn đâu dằn vặt như vậy. Lí trí không muốn nhưng nó chưa bao giờ thắng nổi con tim. Lần thứ nhất, lí trí khuyên con tim không nên khờ dại mà đâm đầu vào tình yêu đó nhưng con tim không chịu nghe, để giờ đây nhận kết cục ngày hôm nay. Lần thứ hai, là cái lần tình yêu tan vỡ, lý trí bảo trái tim hãy quên người ấy đi, người ấy không xứng đáng, nhưng lần này nó lại không thắng nỗi trái tim. Để rồi sau ngày chia tay đó là một chuỗi ngày dài đau khổ, không thể thở được. Là trái tim nó muốn vậy, nó không muốn quên đi hay là do ta quá đỗi yêu người.

Thật đáng thương cho kẻ đơn phương người yêu cũ, đơn phương trong cuộc tình mà đã từng hạnh phúc. Cuộc tình này liệu sẽ tồn tại đến bao giờ, liệu đến bao giờ ta thôi hy vọng về người cũ về điều đã cũ?

TS

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *