Sự hoàn hảo và hạnh phúc

Nếu ta không vui, đó là vì cuộc sống không như ta mong muốn. Cuộc sống đã không tương xứng với những mong mỏi của chúng ta, vì thế chúng ta không vui

Vậy chúng ta nói, “Tôi sẽ rất vui sướng khi mà…” Ồ, cuộc sống lại KHÔNG hoàn hảo. Cuộc sống như sắp được phấn chấn lên, như sắp trở nên tuyệt vọng, đôi lúc như sắp thành đạt và đôi lúc như sắp mất mát. Chừng nào chúng ta nói “Tôi sẽ vui sướng khi…”, chúng ta đang tự lừa dối mình.

Hạnh phúc là một quyết định. Nhiều người sống một cuộc sống cứ như một ngày nào đó họ sẽ đi đến bến bờ hạnh phúc chẳng khác gì ta đi đến bến xe tô tô buýt ấy. Họ tưởng tượng ra rằng một ngày nào đó mọi thứ sẽ rơi đúng chỗ và họ sẽ thở một hơi thật sâu và nói, ” Thế là cuối cùng tôi cũng có mặt ở đây… thật vui sướng biết bao!” Vì vậy câu chuyện về cuộc đời của họ là một trong những câu chuyện “Tôi sẽ vui sướng khi mà…”

Mỗi chúng ta đều phải có quyết định của riêng mình. Chúng ta đã sẵn sàng hàng ngày tự nhắc nhở mình rằng chúng ta có thời gian hạn chế để làm hầu hết những gì mà ta có hoặc chúng ta để lãng phí hiện tại và đi hy vọng về tương lai không?

Bức thư sau đây là của một ông cụ 85 tuổi khi ông biết mình sắp chết. Nó đặc biệt liên quan.

“Nếu tôi mà sống lại, tôi sẽ cố mắc thêm một số sai lầm. Tôi sẽ không hoàn hảo như vậy. Tôi sẽ thư giãn. Tôi sẽ khởi động. Tôi sẽ ngớ ngẩn hơn trước trong chuyến đi này. Thực ra tôi biết quá ít nên cái gì cũng chẳng thấy quan trọng. Tôi sẽ điên lên mất. Tôi sẽ không vệ sinh sạch sẽ như trước đây nữa.”

“Tôi sẽ tận dụng nhiều dịp hơn, tôi sẽ đi chơi nhiều hơn, tôi sẽ leo núi nhiều hơn, tôi sẽ bơi nhiều sông hơn, tôi sẽ đi đến nhiều nơi hơn, tôi sẽ ăn nhiều kem hơn và ít đậu đi.”

“Tôi sẽ có nhiều rắc rối hơn và ít có những điều tưởng tượng.”

“Bạn thấy đấy, tôi là một trong những người sống hay phòng ngừa bệnh tật, một cách sáng suốt và minh mẫn hết giờ này sang giờ khác, hết ngày này qua ngày khác. Ồ tôi cũng có những giấy phút của riêng tôi, và nếu như tôi được làm lại, tôi muốn có nhiều giây phút như vậy nữa – hết giây phút này sang giây phút khác.”

“Tôi là một trong những người không bao giờ đi đâu mà lại không có một cái lịch biểu, một chai nước nóng, nước súc miệng, một chiếc áo mưa và một cái dù. Nếu tôi được làm lại, lần sau tôi sẽ mang nhẹ nhàng hơn trong mỗi chuyến đi.”

“Nếu tôi phải làm lại từ đầu, tôi sẽ đi bộ chân trần vào đầu mùa xuân và sau đó tránh xa thác nước. Tôi sẽ đi chơi đu quay nhiều hơn, tôi sẽ đón bình minh nhiều hơn và tôi sẽ chơi với lũ trẻ nhiều hơn, nếu như tôi được sống lại một lần nữa”

“Và như các bạn thấy đấy, tôi không thể.”

Bức thông điệp này là một điều nhắc nhở khá thú vị đấy chứ? Chúng ta sống ở trên hành tinh này lâu rồi, chúng ta hãy tận dụng nó. Ông già nhận ra rằng để được vui sướng hơn, để có được nhiều hơn từ cuộc sống này, ông không cần phải thay đổi thế giới làm gì. Thế giới đã tươi đẹp lắm rồi, việc cần làm là phải thay đổi chính bản thân mình.

Thế giới không “hoàn hảo”. Mức độ không được vui sướng của chúng ta là khoảng cách giữa con đường đã có sẵn và con đường “phải” trở thành. Nếu chúng ta thôi không đòi hỏi sự vật phải hoàn thiện, thì việc vui sướng sẽ trở nên dễ dàng hơn. Sau đó chúng ta lựa chọn những sở thích cho cung cách những gì cần phải trở thành và quyết định xem nếu những sở thích đó không được thỏa mãn, thì chúng ta vẫn vui vẻ như thường.

Một giáo viên người Ấn Độ có lần bảo một học sinh, người đang tìm kiếm một cách tuyệt vọng niềm thỏa mãn. “Tôi sẽ cho em một bí mật. Nếu em muốn vui sướng, HÃY VUI VẺ LÊN!”

Changemylife

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *